Sunday, December 25, 2016

Những chiếc điện thoại với ý tưởng lạ lùng và đã thất bại

Có những cái điện thoại rất khác thường đã từng xuất hiện: tích hợp máy chiếu, camera xoay 200 độ, smartphone chụp và quay phim 3D không cần kính, rồi gần đây còn có cả điện thoại có khả năng tháo ráp xếp hình tùy ý người dùng nữa. Nhưng những ý tưởng này đã nhanh chóng thất bại hay thậm chí là không bao giờ xuất hiện trên thị trường vì nhiều lý do khác nhau, chủ yếu là vì không giải quyết được nhu cầu thực tế. Hãy điểm qua một vài mẫu như thế nhé.

1. Điện thoại projector

Ví dụ: Samsung Galaxy Beam, Galaxy Beam 2, Lenovo Smart Cast

Nghe qua thì rất hay, điện thoại chụp hình, quay phim xong thì chiếu thẳng ra xem. Đi du lịch khỏi đem máy chiếu gì phức tạp, chứ chép phim vào điện thoại rồi tới nơi cắm trại thì bung ra xem. Đi thuyết trình cũng vậy, chiếu hình ảnh slide ra ngoài là xong, không cần phải mang laptop hay phải đi chuẩn bị máy chiếu nữa. Tính năng này nghe thật tuyệt vời, và người ta đã thật sự làm ra nó chứ không chỉ nằm trên giấy hay chỉ đơn thuần là ý tưởng nữa.

Y_tuong_dien_thoai_khong_thuc_te_2.jpg

Nhưng không. Chất lượng hình ảnh thấp, độ sáng kém (nhất là trong môi trường công sở), thiết kế cồng kềnh là những hạn chế hiện tại với các điện thoại tích hợp máy chiếu. Sẽ chẳng có ai lại đi lấy cái điện thoại đi chiếu một slide thuyết trình quan trọng khi cần gặp sếp hay đối tác. Sẽ chẳng có mấy người chép phim theo để chiếu lên đi khi dã ngoại xem. Tình huống sử dụng quá hẹp + thực thi chưa ngon đã khiến các dòng điện thoại máy chiếu chết yểu.

Giờ vẫn còn một số công ty làm điện thoại máy chiếu đấy chứ, chủ yếu là tại Trung Quốc, hay như Lenovo làm module máy chiếu mở rộng cho Moto Z, nhưng thành công của các sản phẩm này chưa bao giờ được chứng minh.


2. Điện thoại với camera xoay

Ví dụ: Oppo N1 (10/2013), Oppo N1 Mini (10/2014), Oppo N3 (10/2014)

Khi chiếc N1 được ra mắt năm 2013, ý tưởng rất rõ ràng: vì sao phải gắn cả camera trước lẫn sau trong khi bạn chỉ cần 1 camera là đủ. Bạn cũng có thể xoay bất kì góc nào bạn muốn, không cần phải tìm các tư thế khó khăn khi cần chụp góc khó nữa. Ngoài ra, anh chị em nào thích selfie cũng sẽ được hưởng lợi nhờ camera xịn, không phải một cái cảm biến độ phân giải thấp nào đó dùng làm camera trước. Góc quay của camera này là 206 độ, đã được Oppo test với hơn 100.000 lần xoay.

Y_tuong_dien_thoai_khong_thuc_te_3.jpgY_tuong_dien_thoai_khong_thuc_te_6.jpg

Nhưng với kích thước lớn, thao tác không nhanh, N1 đã không dễ dàng đạt được tầm nhìn ban đầu. Ngoài ra, giá linh kiện đã nhanh chóng giảm kèm theo công nghệ làm cảm biến tốt lên đã khiến việc đặt một camera 13MP lên mặt trước bớt khó khăn hơn rất nhiều. Chi phí đó sẽ rẻ hơn so với số tiền bỏ ra để nghiên cứu, phát triển cụm camera xoay. Chưa kể đến việc xoay tới xoay lui như thế này cũng khiến camera mau hỏng hơn, lúc ấy bạn chẳng còn camera nào trong tay cả.

Năm 2014, Oppo ra mắt thêm N1 Mini và N3, trong đó N3 có cơ chế xoay cụm camera tự động, nhưng rồi cuối cùng dòng sản phẩm này cũng đã bị dừng phát triển. Dù sao thì vẫn đáng khen cho Oppo khi dám thử nghiệm một ý tưởng như vậy.


3. Điện thoại 3D

Ví dụ: LG Optimus 3D, HTC EVO 3D, Amazon Fire Phone

Những cái điện thoại trên xuất hiện khi mà TV 3D đang bùng nổ, người người nhà nhà đều làm công nghệ 3D từ có kính đến không cần kính. Ngay cả các nhà sản xuất máy tính cũng chạy theo xu hướng này, và điện thoại 3D xuất hiện như một kết quả hiển nhiên. LG Optimus 3D và HTC EVO 3D thậm chí còn có thể xem được 3D mà không cần kính nhờ màn hình được thiết kế đặc biệt, có camera kép để chụp và quay phim 3D, hỗ trợ xuất hình ảnh 3D ra TV 3D.


Y_tuong_dien_thoai_khong_thuc_te_4.jpg

Nhưng HTC đã dừng cuộc chơi 3D chỉ sau một thế hệ duy nhất, LG thì còn duy trì được tới đời thứ 2 rồi cững ngừng. 3D không chứng minh được lợi ích lớn vào thời điểm đó trong khi nguồn phim lại quá ít ỏi. Video, hình ảnh chụp từ EVO 3D và Optimus 3D sau khi đem về cũng trở nên vô dụng nếu không có TV 3D để xem lại. Không nhiều lý do khiến người ta sử dụng hình ảnh 3D, đó là lý do chính vì sao dòng điện thoại này thất bại.

Chiếc Amazon Fire Phone thì tiếp cận 3D hơi khác một chút. Nó sử dụng 4 camera phía trước để theo dõi chuyển động đầu người dùng nhằm hiển thị nội dung phù hợp. Nói cách khác, đây chính là giao diện 3D. Nhưng rồi lợi ích mang lại cũng không rõ ràng, cộng với việc bán điện thoại không ngon nên Amazon đã dừng kinh doanh dòng sản phẩm này.


4. Điện thoại gắn chặt với app

Ví dụ: HTC Chacha, HTC Salsa, HTC First

HTC từng làm 2 cái điện thoại hướng đến người dùng Facebook với nút cứng để chạy nhanh app Facebook lên với cái tên Chacha và Salsa hồi năm 2011. Cả hai đều không đạt được thành công nào đáng kể ngoài việc là những cái máy giá rẻ.

Hai năm sau, HTC bắt tay với Facebook ra mắt tiếp chiếc HTC First, đây có thể xem như cái smartphone đầu tiên của Facebook với giao diện Facebook Home riêng. Giá bán máy là 350$ trong khi cấu hình chỉ ở tầm trung, không thể cạnh tranh được với những thiết bị khác cùng thời điểm mà điển hình nhất là Nexus 4 (khoảng 300$). Ngoài ra, người ta cũng chẳng mua First làm gì khi mà app Facebook bình thường cũng đã đủ dùng mà lại còn cài được trên bất kì thiết bị nào nữa. Một số chuyên gia còn đánh giá trải nghiệm Facebook trên First không tốt vì lúc nào cũng bị làm phiền.

Nói tóm lại, HTC First, Chacha hay Salsa đều không đem tới trải nghiệm Facebook tốt hơn, không mang tới trải nghiệm điện thoại tốt hơn, giá cũng không tốt hơn, vậy thì lý do gì để người dùng bỏ tiền ra mua?


Y_tuong_dien_thoai_khong_thuc_te_7.jpg

5. Điện thoại module

Ví dụ: Google Ara, LG G5, Modu, Phonebloks…

Ý tưởng về điện thoại module rất tuyệt, bạn có thể thay thế nhanh linh kiện khác vô để nâng cấp smartphone khi cần thiết. Project Ara còn vẽ ra tầm nhìn rằng bạn có thể nâng cả CPU, RAM, camera, màn hình, vốn là những thứ khiến người ta sẽ phải bỏ tiền ra mua một cái máy mới. Chi phí rẻ hơn, thích gì xài đó, tính cá nhân hóa rất cao là những lợi điểm của kỉ nguyên di động module.

Nhưng ý tưởng tốt là một chuyện, thực thi lại là chuyện khác hoàn toàn. Google Ara không tìm được cách ổn định để kết nối các module trong khi vẫn giữ cho thiết kế thanh mảnh, LG G5 gặp vấn đề với việc bán rộng rãi cái module cũng như tìm kiếm đối tác để cùng sản xuất.

Y_tuong_dien_thoai_khong_thuc_te_1.jpg

Hơn nữa, người tiêu dùng vẫn chưa bị thuyết phục vì những cái lợi nói trên so với việc mua một cái điện thoại bình thường. Nhóm người thích điện thoại module hiện tại chỉ xoay quanh những người thích đồ công nghệ, những người muốn thay đổi máy nhanh chóng, trong khi nhóm khách hàng này lại chỉ chiếm một con số nhỏ trên thị trường.

Mà thật ra cũng chẳng ai biết thế nào là một cấu hình smartphone xịn. Như iPhone, cấu hình thuộc hạng bình thường mà vẫn chạy nhanh thì sao? Câu chuyện module còn liên quan tới cả phần mềm và hệ sinh thái chứ không chỉ tháo cái CPU ra gắn cái mới vào là xong.

Vẫn hóng ngày mà các điện thoại này làm tốt hơn

6. Điện thoại trong suốt

Ý tưởng này đã từng được Samsung cố gắng hiện thực hóa, các hãng điện thoại nhật cũng từng thử, Sony, LG cũng có một máy như thế. Nhưng lý do để xài chiếc điện thoại này là gì? Chẳng có lý do rõ ràng nào được đưa ra. Chiếc Xperia Pureness hay LG GD900 hồi năm 2009 thì không có màn hình theo cách mà chúng ta đang định nghĩa smartphone ngày nay. Nhiều công ty nhỏ hơn cũng từng cố gắng đưa sản phẩm ra thị trường nhưng giờ vẫn chưa có gì.

Và nếu có một cái điện thoại như thế thật sự xuất hiện, giá cũng không rẻ.

Y_tuong_dien_thoai_khong_thuc_te_5.jpg


EmoticonEmoticon